Trang chủ > Tổng Hợp > Cảm ơn cái bạt tai của chồng

Cảm ơn cái bạt tai của chồng

Đọc xong bài viết của anh “Phụ nữ phải học cách né các cơn giận của chồng”, tôi lại thấy xót xa trong lòng và đã có lúc lòng ích kỷ của tôi lại nổi lên. Thật buồn cười tôi ngồi trách anh tại sao không đăng bài này lên cách đây một năm, khi mà sự cố của tôi và chồng tôi chưa đi quá xa. Giá như lúc đó anh đăng bài thì tôi đã hiểu ra được cái gì đó gọi là “tâm lý của đàn ông” và tôi phải cùng chồng vượt qua khó khăn mà chúng tôi đang có, chứ không phải dùng mọi cách để đuổi anh ra khỏi nhà, đòi ly dị, đòi quyền nuôi con và cấm anh chở con về ông bà nội.

Tôi quá ích kỷ, một năm sau chia tay, tôi hối hận rất nhiều. Tôi muốn quay lại với anh, đêm nào cũng mơ thấy anh, những kỷ niệm về anh. Và đặc biệt là cái bạt tai mà anh dành cho tôi một năm về trước. Anh, cái bạt tai đó đã làm em đau rất nhiều, nhưng giờ em hiểu đó chỉ là sự phản kháng cuối cùng của anh để rồi anh buông xuôi tất cả.

Buông em ra chắc anh sẽ bớt khổ hơn rất nhiều, em vẫn dõi theo từng bước chân anh đi dù quá muộn màng anh à. Hôm nọ em đi siêu thị thì tình cờ gặp anh, anh bế con đi, khuôn mặt anh rạng ngời hạnh phúc bên con gái yêu của chúng ta, anh đẹp trai hơn rất nhiều so với ngày còn sống chung với em. Vẫn khuôn mặt hiền hòa đó mà cách đây một năm em cho anh là ác quỷ, vẫn cách cười không thấy mặt trời đó mà cách đây một năm em cho là đểu giả.

Tất cả là sự hối hận muộn màng. Anh, em xin lỗi tất cả những gì đã gây ra cho anh, trước đây anh luôn nhận hết lỗi lầm về mình, và cố gắng hàn gắn gia đình mình lại, cứ mỗi lần anh nhận lỗi thì em lại làm tới và xem như hiển nhiên mình vô tội và cái bạt tai dành cho em là xứng đáng. Em biết trong anh tình cảm của anh dành cho em đã nguội lạnh, em không mong anh quay lại với em, nhưng mong anh nhận lấy lời xin lỗi chân thành nhất từ em, từ người vợ ích kỷ này.

Gửi những người phụ nữ đang trong tình trạng căng thẳng với chồng. Như lời anh Trung Hòa nói các chị phải biết nhìn nhận lỗi lầm của mình, và cùng chồng vượt qua khó khăn, thử thách khi anh ấy đã có thiện chí. Ai cũng có lỗi lầm cả các chị à, vấn đề là mình phải biết cùng nhau vượt qua thử thách ấy để ngày càng hạnh phúc hơn. Hôn nhân là chuyện thiêng liêng không phải muốn hợp là hợp muốn tan là tan.

Gửi chính bản thân tôi. Khi có sự cố với anh, tôi đã nhận rất nhiều sự quan tâm từ các chàng trai khác, họ hào phóng, luôn bên cạnh tôi những lúc tôi buồn, động viên tôi, tặng tôi những món quà đắt tiền mà chồng tôi mấy khi tặng tôi như thế. Tôi càng quyết tâm chia tay anh nhiều hơn vì tôi nghĩ mình có quá nhiều người đeo đuổi thì tại sao lại phải cố gắng quay lại với anh làm gì? Một người chồng thô ráp, lại ít bạn ít bè, về nhà thì mặt cau mày có, tiền bạc làm được thì không dám xài.

Tại sao lúc đó tôi lại suy nghĩ như vậy nhỉ? Nguyên nhân sâu xa nhất mà tôi đã nhận ra đó là anh muốn lo cho con và gia đình sau này được đầy đủ, ấm no, thế mà tôi lại không nhận ra, tôi chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, tôi quá ích kỷ. Giờ đây khi ngồi viết bài này, tôi cô đơn tột độ, quá muộn màng khi nhận ra rằng họ đến với tôi chỉ vì những thứ khác…, không phải vì tình yêu và tôi vẫn phải lao vào họ vì tôi không muốn bị bỏ rơi, tôi không tin vào sự thật này.

Và đến một ngày “Chính em đã ly dị chồng em để đến với anh, anh không dồn ép và dùng vũ lực gì cả, chúng ta không hợp nhau” và rằng “Biết đâu được mai này khi lấy anh em lại bỏ anh để đến với chàng trai khác khi chúng ta có những sự cố trong gia đình”, tôi lại cố gắng níu kéo và rồi những cái bạt tai khác lần lượt tới, kèm theo cả sự xỉ nhục.

Anh, em biết anh rất đau đớn khi dành cho em cái bạt tai đó nhưng anh hãy an lòng nhé. Bởi vì trong em bây giờ đó là món quà quý giá nhất mà em nhận được từ cuộc sống này, em đáng được như vậy. Chưa bao giờ em cảm thấy dằn vặt như thế này, hối hận và đau khổ, cuộc sống vốn dĩ không đơn giản như em nghĩ. Anh nói đúng em đã suy nghĩ quá nông cạn và quá trẻ con dù đã là một bà mẹ. Đây là cái giá em phải trả cho chính những suy nghĩ nông nổi của mình.

Thứ bảy tuần trước, em một mình ra quán café mà anh và em thường ngồi khi ngày mình còn yêu nhau, kỷ niệm trong em lại ùa về. Vẫn bờ sông này, vẫn hàng ghế này, vẫn hàng cây này nhưng sao cảnh vật quá buồn hiu qua lăng kính của những dòng nước mắt. Giá như thời gian quay lại, em sẽ không còn đối xử với anh như thế, em sẽ gọi điện cho anh xin anh tha thứ.

Có lẽ anh sẽ không bao giờ chấp nhận, nhưng em hy vọng anh vẫn nhớ câu nói ngày xưa của mình “Anh sẽ làm hết sức để hàn gắn gia đình này lại, đến khi anh kiệt sức anh sẽ tự động buông tay thôi”. Em biết mình không có tư cách để làm chuyện đó, nhưng em vẫn cố gắng anh ạ. Con gái tụi mình đang nằm trên giường ngủ, khuôn mặt con càng lớn càng giống anh như đúc, cả cái cách dụi mắt khi buồn ngủ. Gia đình mình có trở lại như ngày xưa được không anh?

Chuyên mục:Tổng Hợp
  1. Chưa có phản hồi.
  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: